Câu chuyện khởi nguồn

Vì sao Lá chọn bắt đầu từ Hà Nội

Khi ẩm thực Việt bước ra khỏi không gian quen thuộc của mình, mọi thứ đều có xu hướng thay đổi. Nguyên liệu khác đi, khẩu vị xung quanh khác đi, và cả nhịp sống của người ăn cũng khác. Giữa rất nhiều cách nấu, nhiều biến tấu và nhiều xu hướng mới, việc giữ lại điều gì và bỏ đi điều gì trở thành một lựa chọn có ý thức.

Chúng mình chọn không đi nhanh.
Cũng không đi theo những gì đang phổ biến.

Điểm bắt đầu được giữ ở điều căn bản nhất: giữ cho món ăn được nấu đúng cách.

Không phải vì hoài niệm, mà vì đó là cách duy nhất để một món ăn không đánh mất bản sắc của nó khi ở xa nơi nó sinh ra.

Ẩm thực Việt, trong hình dung của chúng mình, không cần cầu kỳ để trở nên đáng nhớ. Một bát phở hay một tô bún, khi được nấu đúng, tự nó đã đủ đầy. Đủ để người ăn cảm nhận được sự cân bằng, đủ để ăn chậm lại, và đủ để muốn quay lại thêm một lần nữa.

Vì vậy, thực đơn không được xây dựng bằng những thay đổi quá tay. Công thức truyền thống được giữ lại, cách nấu quen được duy trì, và tinh thần mộc mạc của bữa ăn Việt vẫn ở đó. Mọi điều chỉnh, nếu có, chỉ nhằm để món ăn có thể tồn tại ổn định trong một môi trường khác, chứ không phải để trở nên khác đi.

Có thể nói, Lá ra đời như một cách gìn giữ.
Gìn giữ những món ăn quen để khi đi xa, chúng không bị biến thành một phiên bản xa lạ của chính mình.

Hà Nội như một chuẩn mực nền tảng

Trong rất nhiều lựa chọn, Hà Nội được chọn làm điểm bắt đầu.

Không phải vì Hà Nội đại diện cho toàn bộ ẩm thực Việt, và cũng không phải vì Hà Nội đầy đủ hơn những vùng miền khác. Ẩm thực Việt là một bức tranh rộng, với rất nhiều sắc độ và cá tính riêng.

Nhưng với chúng mình, Hà Nội là một chuẩn mực.

Ẩm thực Hà Nội chừng mực và tinh tế. Không phô trương, không đẩy vị quá cao, cũng không tìm cách gây ấn tượng ngay từ lần đầu. Hà Nội đặt sự cân bằng và chiều sâu hương vị lên trước. Đó là cách nấu không vội vàng, và cũng là cách ăn không hấp tấp.

Chính sự chừng mực đó tạo nên một nền tảng bền vững. Khi một món ăn được xây dựng trên nền tảng đủ vững, nó không cần phải thay đổi nhiều để phù hợp với những khẩu vị khác. Người ăn có thể cần thời gian để cảm nhận, nhưng một khi đã quen, cảm giác ấy sẽ ở lại lâu.

Lá chọn Hà Nội làm điểm tựa không phải để giới hạn mình trong một vùng miền, mà để giữ một hướng đi rõ ràng cho mọi món ăn được tạo ra. 

Chuẩn mực ấy giúp chúng mình biết khi nào nên dừng, khi nào nên giữ nguyên, và khi nào nên điều chỉnh vừa đủ.

Phở bò và bún bò Huế, hai món ăn trung tâm, đều được tiếp cận theo tinh thần đó.
Bánh phở được làm tươi mỗi ngày, mềm vừa và nhẹ bụng.
Nước dùng nấu từ xương bò, giữ vị trong và ngọt tự nhiên, không cần thêm thắt quá nhiều gia vị.

Mọi thứ được giữ ở mức nguyên bản, để người ăn có thể cảm nhận món ăn một cách trọn vẹn, không bị dẫn dắt bởi những yếu tố bên ngoài.

Chúng mình tin rằng, hương vị đúng không cần được nói lớn.
Khi món ăn được nấu đúng cách, người ăn sẽ tự cảm nhận được điều đó.

Một nơi có thể quay lại

Khách đến với Lá có thể đến từ nhiều nơi khác nhau.
Có người là người Việt xa quê, tìm một bữa ăn quen giữa nhịp sống khác.
Có người là người Nhật hoặc bạn bè quốc tế, yêu ẩm thực Việt vì sự nhẹ nhàng và dễ chịu của nó.

Dù đến từ đâu, điểm chung của họ thường rất giống nhau

Họ không tìm kiếm một trải nghiệm ồn ào, cũng không cần một bữa ăn gây ấn tượng mạnh. Họ chỉ cần một nơi đủ yên, nơi món ăn được nấu ổn định, và mỗi lần quay lại đều mang đến cảm giác quen thuộc.

Chúng mình không cố gắng thay đổi điều đó.

Không gian được giữ đủ tĩnh, đủ chậm để người ăn có thể tập trung vào bữa ăn của mình. Cách phục vụ cũng theo tinh thần đó: ít nhưng đủ, không dư thừa.

Website của Lá được xây dựng với cùng một nhịp điệu. Không nhiều chữ, không nhiều hình ảnh, chỉ giữ lại những điều cần thiết. Như cách chúng mình nấu ăn và phục vụ, mọi thứ đều được chọn lọc.

Lý do chúng mình chọn ở lại với cách nấu này

Nếu phải nói về sự tồn tại của Lá, thì đó không phải là một lý do lớn.

Chúng mình ở lại với cách nấu này vì tin rằng: 

“Khi một món ăn được giữ đúng, nó không cần phải giải thích quá nhiều.”

Lá tồn tại để những món ăn quen của Việt Nam có thể tiếp tục hiện diện một cách nguyên vẹn, ngay cả khi chúng được nấu ở xa nơi mình gọi là nhà. Không phải để khác biệt, không phải để nổi bật, mà để người ăn nhận ra, và muốn quay lại thêm một lần nữa.

Lá không kể một câu chuyện lớn. Chúng mình chỉ giữ một điểm bắt đầu đủ rõ, và đi chậm từ đó.

4.9/5 - (295 bình chọn)